Thấy đám khờ kia sắp uống, Vương Khuê không ngồi yên nổi nữa, bật dậy đá lật bàn.
Phương Tri Ý ngẩng đầu nhìn Vương Khuê ở phía trước. Hắn vung đoản đao liên tiếp, đao nào đao nấy đều mang sức mạnh cực lớn. Tên đồng tử kia chắn trước mặt hắn, trên mặt đầy vẻ chán ghét.
"Thuần dương chi thể sao... trái ngược với Tiểu Nha đấy, có điều cái tính chó má này đúng là phiền thật."
"Sư đệ, ngươi nói gì vậy?" Sở Tương Nghiệp ngồi phía trước run rẩy quay đầu lại. "Chúng ta... chúng ta có nên đi giúp không?"




